Bạn đang tìm kiếm lời bài hát Diễm xưa – một trong những ca khúc bất hủ của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn? Với giai điệu trầm lắng và ca từ sâu lắng, "Diễm xưa" không chỉ là biểu tượng của âm nhạc Việt Nam mà còn là nỗi niềm hoài niệm khắc khoải trong lòng người yêu nhạc. Trong bài viết này, chúng tôi sẽ gửi đến bạn phần lời đầy đủ của ca khúc "Diễm xưa", kèm theo một vài thông tin thú vị về nguồn gốc và ý nghĩa của bài hát.
Lời bài hát Diễm Xưa
Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ
Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu
Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua
Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa
Chiều nay còn mưa sao em không lại
Nhỡ mai trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau
Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du
Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.
Ngoài ra người dùng có thể tham khảo thêm một số nội dung liên quan khác như:
- Lời Bài Hát Mùa Xuân Đầu Tiên – Giai Điệu Ngọt Ngào Đón Tết
- Tổng hợp lời bài hát Pickleball mới nhất [Cập nhật 2025]
- Lời bài hát Sóng Gió – Ca khúc hit làm nên tên tuổi Jack & K-ICM
Hợp âm bài hát Diễm Xưa
-
Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp [Am] cổ
Dài tay em [C] mấy thuở mắt xanh [Dm] xao
[E7] Nghe lá thu [Am] mưa reo mòn gót [E7] nhỏ
Đường dài hun hút cho mắt thêm [C] sâu. [E7] -
Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá [Am] nhỏ
Buổi chiều ngồi [C] ngóng những chuyến mưa [Dm] qua
[E7] Trên bước chân [Am] em âm thầm lá [E7] đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót [Am] xa.
ĐK:
Chiều này còn [Dm] mưa sao em không lại
Nhỡ [Am] mai trong cơn đau vùi
Làm sao có [Dm] nhau hằn lên nỗi [E7] đau
Bước [Dm] chân em xin về [E7] mau.
-
Mưa vẫn hay mưa cho đời biển [Am] động
Làm sao em [C] nhớ những vết chim [Dm] di
[E7] Xin hãy cho [Am] mưa qua miền đất [E7] rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng [Am] du. -
(Mưa vẫn hay mưa cho đời biển [Am] động
Làm sao em [C] biết bia đá không [Dm] đau
[E7] Xin hãy cho [Am] mưa qua miền đất [E7] rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có [Am] nhau.)
Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn kể về bài hát Diễm Xưa
"Diễm Xưa" là một trong những ca khúc bất hủ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nơi vẻ đẹp cổ kính và thơ mộng của xứ Huế được tái hiện qua từng giai điệu và câu chữ. Khung cảnh mưa giăng trên tháp cổ, dòng sông Hương êm đềm và huyền ảo… tất cả tạo nên một bức tranh trầm mặc và quyến rũ – đặc trưng riêng của đất cố đô. Với khả năng sử dụng ngôn từ tinh tế và đầy chiều sâu, Trịnh Công Sơn đã vẽ nên một Huế đầy nguyên sơ, liêu trai, cuốn hút đến lạ lùng. Nhưng hơn cả một bản tình ca dành cho mảnh đất cố đô, "Diễm Xưa" còn là lời thổ lộ âm thầm của người nhạc sĩ dành cho Diễm – một cô gái Huế dịu dàng, kín đáo và đậm chất truyền thống. Đó là thứ tình cảm trong veo, da diết, khắc khoải mà cũng vô cùng mộng mị – tình yêu của một kẻ si tình dành cho người con gái thầm thương trộm nhớ.
Trong một lần chia sẻ, Trịnh Công Sơn kể lại: “Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não xanh rì để đến trường Đại học Văn khoa Huế. Mỗi ngày, cô vẫn lặng lẽ đi về dưới những vòm cây, qua những mùa nắng rực và mùa mưa trắng xóa – dáng nhỏ nhắn ấy như tan vào cảnh sắc liêu trai, tĩnh mịch của thành phố.” Cô gái ấy sống bên kia sông Hương, ngày ngày băng qua cầu, bước qua hàng cây long não để đến trường. Từ ban công nhà, Trịnh Công Sơn lặng lẽ dõi theo bóng hình ấy, một bóng hình quá đỗi bình dị mà lại gieo vào lòng người những rung động rất đỗi đặc biệt. “Thời ấy, con gái Huế chẳng mấy ai dùng đến xe máy hay xe đạp. Họ đến trường bằng những bước đi thong dong, như đang dạo trong một hoàng cung tưởng tượng, vừa để ngắm nhìn cảnh sắc đất trời, vừa để ý thức rằng mình đang mang theo một nhan sắc – dù là cho chính mình hay cho một ánh nhìn xa lạ nào đó cũng không quan trọng.” Cảnh vật Huế, từ những hàng cây phượng vĩ, long não, mù u, đến dòng sông Hương quanh thành phố, đã thấm đẫm vào tâm hồn người con gái và thổi vào trái tim thi sĩ một làn sương mỏng của thi ca, của những giấc mơ vô định. Huế – với thành quách, lăng tẩm, đền đài rêu phong – khiến con người sống chậm hơn, mộng mơ hơn, và dễ buông bỏ mọi bon chen tục lụy. Trong không gian ấy, ranh giới giữa thực và mơ dường như mờ nhòe. Và chính từ những ảo ảnh đó, Trịnh Công Sơn đã ấp ủ và thêu dệt nên "Diễm Xưa" – một bản nhạc không chỉ viết cho một người con gái, mà còn viết cho một thời tuổi trẻ, một thời Huế đầy thi vị và lặng lẽ. “Người con gái ấy cuối cùng cũng rời xa. Mỗi người rồi cũng sẽ có một cuộc đời khác. Những gì còn lại chỉ là kỷ niệm, mà kỷ niệm thì luôn đáng nhớ, nhưng buộc phải quên. Người con gái ấy – chính là Diễm, của những ngày xưa.”
Trên đây là lời bài hát Diễm xưa – một tác phẩm trữ tình bất hủ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, đã chạm đến trái tim của bao thế hệ yêu nhạc Việt. Nếu bạn muốn nghe lại ca khúc này với chất lượng cao và bản quyền đầy đủ, hãy truy cập kênh VIPS – nơi tổng hợp những bản thu âm chính thức và nội dung âm nhạc chọn lọc từ các nghệ sĩ hàng đầu.

